Trong đầu hoàn toàn không biết sẽ thế nào, gặp 1 anh kỹ sư người Hưng Yên, anh cũng xin qua mạng như tau. Chào hỏi, anh Minh....công ty bé mà nhiều người cạnh tranh ghê...nản.
Anh tổ trưởng dẫn zô truyền. Gặp thằng cu tóc vàng...thế mà lại nhiệt tình: chỗ này nhần nhất là của em, anh làm bên kia.Uhm---->2 thằng Tàu.
Cu em tóc vàng ra dẫn cách đặt que hàn lên máy, kiểm tra que....Bắt dầu ngày bận rộn.
Tỉ mẩn nhìn từng que hàn 2,5 mm xem que nào thẳng. Mịa, mắt 20/20 mà vẫn chịu, tìm mãi không thấy cái nào. Đã thế một ông mặc sơ mi trắng đi qua, sếp chăng? Cầm bừa 1 que lên ngắm cho ra dáng, kỹ sư mà. Hehe. Ổng đứng lại nhìn mình, không phải nhìn! Ổng đưa tay với que, nheo mắt.....que thẳng mà, nhìn làm gì vậy em. Híc, không biết nói sao, nghẹn ngào!
Anh tổ trường thấy 2 anh em đứng chơi, anh bảo anh Minh ra phụ bên trộn bột, mình thấy bụi, kê, không đi cùng, đứng lại nhìn thằng tàu sửa máy, nhìn mãi chỉ nhớ, vặn theo chiều kim đồng hồ là vào, vặn ra là ngược...ren phải à.
Cái tội cứ đứng nhìn lâu người ta cũng ghét, anh bảo mình ra xúc bột lên.Thùng cao 2m, lao động nAò.!!!
Trời, oải không chịu được, bột dính, xúc mãi không được, đã thế thằng tàu còn nhìn, phẩy tay bảo nhanh lên.....Tàu khựa.
Gần 10h, nhìn mọi người đứng máy mà thèm, vậy là mình mãi là người xúc bột sao???????
Nản thật!
..................
12h kém, nghỉ bữa trưa.
Lấy hộp cơm, uống ngụm canh trong cốc..................o yeah...............ozeron
Cơm ăn được, hơn suất 25 ăn bên Lê.
Đi ra, gạ anh Dung, Minh uống nước. Gặp em Trang ở cổng, gạ đùa..éo ngờ em đi thật!4 người ngồi uống, hỏi tên tuổi, 85, 86, đa có vợ. Oải cho mình rồi.
Chiều lại bắt đầu, y hệt sáng, chuyển sang làm que 3,2. Đang xúc bột thì được gọi ra bê que hàn, chuyện nhỏ, que như cái đũa xe đạp, nhẹ tênh à. Vậy mà đau lưng dữ dội, cả bó que chắc phải gần chục cân....câu chuyện bó đũa rồi.
Lại lai lưng ra xúc thuốc, hơn 4 giờ thằng tàu bảo thôi. Ôi
1 ngày dài
Xuống dọn dẹp vị trí, quét nhà…..
5h ra lấy xe về, kết thúc 1 ngày đi làm

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét